Kể lại kỉ niệm mà em không bao giờ quên (Văn hay lớp 9)

Rate this post

Đề bài: Kể lại kỉ niệm mà em không bao giờ quên (Văn hay lớp 9)

Bài Làm:

Thanh minh năm nào cũng vậy, bố mẹ đều cho hai chị em mình được về quê ngoại tảo mộ ông bà và mộ cậu. Lần nào trước khi chuẩn bị đi thì chị gái và em đều cảm thấy vô cùng náo nức, đêm nằm ngủ chỉ mong sao cho đến trời sáng để được về quê thật nhanh mà thôi.

Phải băng qua nhiều cánh đồng, nhiều chiếc cầu bằng xi măng bắc qua những con kênh mang dòng nước trong xanh chảy hiền hòa, qua nhiều xóm làng, mỗi khi trông thấy cây đa, mái đình… là những cảnh vật thôn làng ấy đối với em vừa xa lạ lại vừa trở nên thân thuộc. Từ những nẻo đường làng quanh co, người đi chợ hay đi làm ăn, cả những người đi tảo mộ xuất hiện rất đông vui. Nón trắng nhấp nhô, đòn gánh tre kêu kĩu kịt pha thêm tiếng nói cười lao xao, những đứa trẻ đang ngồi vắt vẻo trên lưng trâu y như những chàng kị mã, đối với em trông vô cùng ngộ nghĩnh. Bức tranh quê thanh bình này thật là đáng yêu. Từ nhà ngoại em đến nghĩa trang của làng chỉ khoảng một cây số. Đường làng đều được xi măng hóa rồi và trông rất sạch, những cánh đồng lúa tám thơm – đặc sản nổi tiếng khắp mọi miền đất nước, đó là những cánh đồng 50 triệu/1ha.

Mộ ông bà ngoại nằm cạnh nhau, phía trước có bia đá ghi rõ họ tên ông bà, ngày tháng năm sinh và ngày tháng năm mất. Chị em cùng mẹ và bác bày biện hoa trái lên mộ ông bà rồi hai bác, bố mẹ em và mấy anh chị em cùng nhau thắp hương khấn vái. Lần nào cũng vậy, mẹ vừa khấn vừa khóc khiến cho đôi mắt đỏ hoe. Hương trầm phảng phất đâu đây, ngọn khói cứ quấn lấy mộ, em xúc động nhìn mộ ông bà rồi nhẩm tính: ” Vậy là ông mất đã 14 năm khi chị gái con lên ba tuổi, bà mất đã sáu năm kể từ khi em lên tám tuổi… Thời gian trôi quá nhanh quá. Gió thổi nhẹ và ngọn nến vẫn cháy tỏa sáng lung linh.

Độ mười giờ thì cả nhà em ra về cùng với bao nỗi niềm thương nhớ. Người đến tảo mộ ngày càng đông, bao nhiêu xúc động cứ nén chặt trong lòng em rồi dâng lên một cách bồi hồi. Hình ảnh ông bà ngoại, cậu cứ vương vấn mãi trong tâm hồn em. Đã gần một năm trôi qua rồi nhưng màu xanh của đồng lúa và hình ảnhngôi mộ ông bà ngoại, mộ cậu em đã khắc sâu vào tâm hồn em bao kỉ niệm, bao nhớ thương của một thời thơ bé thật êm đềm.