Kể về một miền đất, một miền quê đáng nhớ (Văn hay lớp 9)

Đề bài: Kể về một miền đất, một miền quê đáng nhớ (Văn hay lớp 9)

Bài Làm:

Từ thành phố Hồ Chí Minh vượt sông qua Tiền Giang, qua cả con sông Hậu Giang, du khách chỉ việc đi thẳng tới Bạc Liêu, một hành trình kéo dài khoảng 280 km sẽ tới Bạc Liêu ở cực Nam của đất nước và nằm liền kề với tỉnh Cà Mau. Đó là một miền đất rộng rãi thoáng đãng trù mật, với bao nhiêu cảnh vật nên thơ trữ tình, với những con người chất phác, siêng năng, phóng thoáng và cởi mở. Đây thực sự là một miền đất, một miền quê đáng nhớ.

Ai đã từng thăm thú đến vùng đất Bạc Liêu một đôi lần rồi chắc hẳn sẽ không bao giờ quên được cảnh sắc hương vị nên thơ trữ tình nơi đây. Chùa Xiêm Cán ở Vĩnh Trạch Đồng lộng lẫy, toát lên vẻ uy nghi với mái chùa uốn cong, gác chuông cao vút giữa khung cảnh trời xanh, với rất nhiều pho tượng thếp vàng tráng lệ. Các thế hệ dân tộc người Kinh, người Hoa, người Khơ me… đã chung vai sát cánh sống cùng với nhau qua nhiều thế kỉ, vừa đào kênh vừa khai phá ruộng đồng, đánh giặc giữ làng gìn giữ rất nhiều mới có một Bạc Liêu giàu đẹp như ngày hôm nay. Những ruộng muối ở vùng Kinh Tư rộng bao la, muối trắng lấp lánh trong ánh nắng chiều qua những đụn muối trắng nối tiếp nhau chạy dài như muôn ngàn gò đống đang nhấp nhô.

Vườn chim Lập Điền ở nơi đây có rất nhiều loại chim quý hiếm được đề cập và nhắc đến trong sách Đỏ, khu du lịch Phật Bà Nam Hải nổi tiếng linh thiêng xưa nay. Nếu như nhãn lồng Hưng Yên là đặc sản ở miền Bắc thì ở miền Nam Tổ quốc lại nổi tiếng với vườn nhãn Bạc Liêu, trái nhãn tròn to, cùi dày trắng phau, thưởng thức vô cùng ngọt ngào và thơm ngát. Đến thăm vườn nhãn du khách còn được thưởng thức món bánh xèo A Mật độc đáo và nghe các tài tử đố những câu vọng cổ nối tiếng: “Từ là từ phu tướng… “của cố nhạc sĩ Văn Cao Lầu. Nếu có cơ hội hãy đến Phước Long và Hồng Dân để thăm quan các làng nghề thủ công đan lát, dệt chiếu, làm nón và cũng đừng quên thưởng thức món bánh tầm bì hay bún bì ở vùng Ngạn Dừa, Hồng Dân ngon nức lòng này nhé.

Bớ chiếc ghe sau, chèo mau anh đợi. Qua khúc sông này bờ bụi tối tăm. Tiếng hát hay tiếng hò của ai đó đang cất lên trên dòng kênh xanh biếc giữa màu xanh của rừng tràm, rừng đước như đang giăng mắc hồn du khách, cảm giác lơ lửng đến mọi chân trời xa. Cảnh sắc và con người ở đất Bạc Liêu này thật đáng yêu và đáng nhớ.