TOP 333 bài thơ chào tháng 4 hay ý nghĩa nhất tặng người yêu, bạn bè anh chị em

TOP 333 bài thơ chào tháng 4 hay ý nghĩa nhất tặng người yêu, bạn bè anh chị em: Tháng 3 rồi cũng sẽ lặng lẽ trôi đi và tháng tư lại cùng với những cơn mưa rào nặng hạt đầu mùa, tháng 4 còn là tháng đầu hạ cuối xuân, một tháng giao mùa có phần buồn bã, một tháng đan xen những cảm xúc khó tả hay khó có thể nói lên được thành lời. Để đón chào tháng 4 sắp tới này xin gửi tặng đến các bạn những bài thơ chào tháng 4 được đánh giá là rất hay và phản ánh được nỗi buồn cô đơn diệu vợi và hi vọng rằng các bạn sẽ thích!

Cùng gocbao.net khám phá những bài thơ chào tháng 4 hay nhất

Tháng Tư Về

Tác giả: Hoàng Điệp
Tháng tư về…nắng chờ mưa khắc khoải
Cầu chưa xây đã gãy nhịp duyên thề
Con dốc đời, trượt mãi cuối trời quê
Ngày tháng cũ xoay tròn trong ký ức…Tháng tư về hong tình ta nóng rực
Bờ vai này ai thổn thức ngày xưa
Trước cổng trường ai đưa đón sớm trưa
Tìm áo trắng… lẫn trong ngàn áo trắng

Tháng tư về em ơi trời đổ nắng
Hàng sao xưa ai đốn… vắng đi rồi
Bước độc hành, đường cũ một mình thôi
Đâu áo trắng tóc thề ngang lưng xỏa…

Tháng tư về, em không còn ở đó
Phố, đường xưa bỗng hóa nghĩa trang buồn
Khoảng lặng trong ta chùng xuống nhiều hơn
Người cũng khác, thay đổi rồi tất cả

Con đường cũ giờ mang tên xa lạ
Điện Biên ơi Phan Thanh Giản đâu rồi ?
Trời không mưa mà đổ giọt ngậm ngùi
Xót hậu bối bôi tên người đi trước !

Chùa Xá Lợi chuông ngân buồn da diết
Sài Gòn ơi ta đã mất em rồi
Ta mất em từ độ tháng tư về
Mùa hạ ấy cháy đời ta trọn kiếp

Băm chín năm sầu đau chưa tan hết
Băm chin năm vàng son ấy lụi tàn
Ta lạc loài giữa bầy thú rừng hoang
Hồn ray rức với khung trời đã mất…

Tháng tư về… lơ thơ cành phượng đỏ
Báo hè sang, mùa chia biệt đôi đường
Em có về… qua nẻo cũ thân thương
Khép áo gói tiếng chuông chùa bên ấy…

Của một thời ta yêu nhau rực cháy
Một thời đem khắc khoải chép thành thơ
Vạn niềm mơ thoảng chốc có ai ngờ
Chinh biến ấy… đổi phận người… hóa thú

Trong đạn lửa ta tìm em khắp phố
Trên hoang tàn…còn lại nỗi hư vô
Em bặt tin từ dạo đó đến giờ
Trang đời ua.. lệ nhòe bao thư cũ…

Tháng tư về…Em ơi thương và nhớ
Những giòng sông nước mắt khóc phận người
Những đường xưa, thành phố mất tên rồi
Và ta cũng mất em từ dạo đó…

Tháng tư về…em ơi mùa phượng đỏ
Con ve sầu than thở chuyện tình xưa
Những con đường ôm mặt khóc chuyển mùa
Phố rưng lệ cúi đầu rung tiếng nấc

Tháng tư về…mùa chia ly tan nát
Người chốn xưa, kẻ lưu lạc phương nào
Con ve sầu thưa giọng tiếng buồn sao
Lá khô rụng… xiết mặt hè …giãy chết

Tháng tư về… em ơi mùa nước mắt
Cuộc chiến tàn…mình đã thất lạc nhau
Tháng tư về… mang cả vạn trời sầu
Nhuộm thành phố thương đau từng tấc dạ

Tháng tư về…Em ơi mùa lửa ấy 
Cháy tình xưa…hoang hoải một phận người
Con ngựa già khuỵu té giữa triền đồi
Đành bất lực nhìn đời phai tóc rũ

Nay ta về, bước trên đường phố cũ
Mà ngỡ là trên đất lạ trời xa
Vàng son xưa vẫn sống mãi trong ta
Xin tưởng niệm cho những người đã khuất

Xin tưởng niệm thành phố tên đã mất
Đốt trên tay điếu thuốc thay hương trầm
Theo khói bay quyện vào cõi xa xăm
Có một góc trời thâm.. riêng ta đó …

Tháng Tư Về Trĩu Nặng Cả Hồn Thơ

Tác giả: Đỗ Mỹ Loan
Tháng tư về sao lặng lẽ bước chân?
Gật chào em với nụ cười nhẹ hẫng
Chút u buồn phảng phất màu xa vắng
Để ngẩn ngơ em vướng phải sáng nàyTháng tư về sao hồn bỗng quắt quay?
Đâu mất rồi lời nồng nàn huyễn hoặc
Chim trên cành cũng tròn xoe ánh mắt
Chẳng líu lo… chẳng cùng bạn vui đùa

Tháng tư về sao mờ mịt cơn mưa?
Áng mây giăng ngang hiên nhà xám xịt
Gió bên mành cũng nằm im thin thít
Hoa trong vườn bối rối ngước nhìn em

Mới bình minh mà nước mắt lấm lem
Tại vì ai để câu vần nhạt nhẽo?
Tại vì ai để nỗi sầu úa héo?
Tháng tư về trĩu nặng cả hồn thơ!

Tháng tư sắp về về kèm theo những cơn nắng gió lê thê, những chú ve sầu khẽ cất tiếng gọi mùa hè đang về hay thổn thức gọi nhau hay sao mà chúng lại miệt mài đến như thế! Tháng tư đang về theo những chân trời xanh thẳm, có những nỗi nhớ nhung xa xăm, có hoa loa kèn rạng rỡ tươi trắng rợp một góc đường rồi lại vội vàng tranh thủ chút thời gian ngắn ngủi còn lại ở cái tháng đang giao mùa này. Những bài thơ chào tháng 4 sẽ chuẩn bị nhường chỗ cho màu đỏ tươi phượng vĩ. Tháng tư, nắng hanh vàng nỗi nhớ!

BÀI THƠ: THÁNG TƯ VỀ

Thơ: Toàn Hoàng Nhân

Nhớ tháng tư ta cất khóc chào đời
Bên nôi nghe tiếng ầu ơ thương nhớ
Dù cuộc đời cũng qua nhiều trắc trở
Ơn cha, mẹ đã dẫn đường con đi
Tháng tư về ai còn nhớ mùa thi
Phượng đỏ thắm với bao điều mộng ước
Ánh mắt, nụ cười… làm sao quên được
Bạc mái đầu vẫn day dứt khôn nguôi…
Tháng tư về ai còn nhớ nụ cười
Thủa chân đất, đầu trần, con diều nhỏ
Nâng bước ta đi qua thời khốn khó
Giữ niềm tin vượt sóng cả, mây ngàn
Tháng tư về nhớ quê cũ bình an
Ngõ vắng xưa như có hình của mẹ
Cha ngồi đợi trong những chiều vắng vẻ
Đàn con xa sao chẳng thấy quay về…
Tháng tư về sao cứ thấy đê mê
Bao năm ta vẫn trọn vòng tay êm
Trăng sáng kia vẫn cứ rọi bên thềm
Bấy nhiêu nồng ấm môi mềm bên môi.

CHÀO MỪNG THÁNG TƯ

Tác giả: Hue Dam

Tháng tư sân trường rực hồng
Hoa phượng đỏ thắm ước mong học hành
Đỗ đạt khoa bảng công thành

Đền ơn dưỡng dục sinh thành mẹ cha

Tháng tư lịch sử nước nhà
Chiến tranh chấm dứt sơn hà một phương
Thống nhất tổ quốc chung đường

Ba mươi tháng tư yêu thương nhau cùng

Tháng tư tình nghĩa thủy chung
Cho dù xa cách muôn trùng nhớ thương
Cho dù cách trở tha hương

Cùng nhau trở lại vấn vương quê nhà

Bốn mươi năm đã trôi qua
Chung tay xây dựng nước nhà yêu thương
Nhưng còn lắm cảnh nhiễu nhương
Ước mong chấn chỉnh muôn phương yên bình.

1, Nỗi Nhớ Tháng Tư

Tháng tư rồi, mùa hạ đã về chưa?
Mà bầu trời hôm nay nhìn rất lạ
Nắng thôi hát bản tình ca oi ả
Gọi mưa đầy trên những lối em qua

Tháng tư về đâu hỡi những mùa hoa?
Đâu nắng mưa, đâu một thời để nhớ?
Những cánh hoa ai ép vào cuối vở
Nay xác xơ một thuở đã xa vời…

Gió nghẹn ngào ru ký ức đầy vơi
Phố cô đơn nên chiều buông rất vội
Ta xót xa những điều chưa dám nói
Gói trong tim bao giấc mộng không thành

Hạ có về cho năm tháng mong manh?
Những trời xanh có đầy trong mắt biếc?
Dẫu đã biết xa nhau là vĩnh biệt,
Cớ sao lòng da diết mãi khôn nguôi…
(Huỳnh Minh Nhật)

2, Gọi Tháng Tư Về

Tháng tư này, em đã dậy hay chưa?
Hay gió xuân đang còn ru em ngủ
Dậy đi thôi, gọi mưa về phố cũ
Đừng lạnh lùng để lòng phố bơ vơ

Ta chờ em, chờ trong cả cơn mơ
Ta chờ đợi từng cơn mưa rả rích
Trời chuyển mình giã từ xuân nặng trịch
Đón hạ về, và em đó, tháng tư…

Em lại về để tiễn một người đi
Gió trở chiều, cánh thiên di lưu lạc
Câu yêu thương người vội trao người khác
Khúc tự tình ngơ ngác gợi tình xưa

Gió vợi sầu ru cành lá thoi đưa
Phố chênh vênh một nỗi buồn chưa dứt
Ta lênh đênh tiếng yêu hoài thổn thức
Tháng tư này, về ôm ấp hồn ta…

Ta tìm em, tìm mãi tháng ngày qua
Chiếc áo trắng lạc giữa ngàn áo trắng
Đâu ngọt ngào nơi cõi tình cay đắng
Thôi ngậm ngùi, lặng lẽ kiếp phù vân…
(Huỳnh Minh Nhật)